ĐẶC SẢN CẦN THƠ - CHỢ NỔI CÁI RĂNG

Thảo luận trong 'Tin Tức Du Lịch' bắt đầu bởi XunNguyen, 10/6/18.

  1. XunNguyen

    XunNguyen New Member

    Cần thơ gạo trắng nước trong
    Ai đi tới đó lòng không muốn về

    Đến với Cần Thơ trong 1 buổi tối muộn, cái đô thị tấp nập ngỡ là TP.HCM náo nhiệt lại mang bầu không khí vô cùng thoáng đãng và mát mẻ. Với mong muốn có cái nhìn mới hơn về cuộc sống miền Tây, tôi quyết định sẽ đến thăm và chiêm ngưỡng “đặc sản” nổi tiếng của vùng đất Cần Thơ – chợ nổi Cái Răng.


    Để có thể tham quan chợ nổi 1 cách trọn vẹn nhất, bạn phải dậy thật sớm. Đặt cái hẹn với một người quen đưa thuyền máy chở khách du lịch ở khu vực sông Cái Răng từ tối hôm trước, nên ngay từ sáng hôm sau, chúng tôi đã có mặt tại bến Ninh Kiều lúc 4g30. Với thời tiết giữa tháng 7, cái chớm lạnh cũng đủ khiến con người ta trở nên lười biếng, nhưng những người đàn ông này vẫn rất vui vẻ và nồng hậu chào đón khách. Khi chiếc thuyền bắt đầu nổ từng tiếng giòn rụm và bon bon lao ra con sông sớm.



    [​IMG]



    Bầu trời tờ mờ sáng, đã có vài tia nắng lọt qua mây, vẫn là bầu không khí êm đềm. Ánh sáng tỏa ra từ chiếc đèn treo trên góc thuyền làm tôi thấy rõ những làn sóng mạnh đập vào mạn thuyền ầm ầm. Thuyền chúng tôi đi qua cầu Cái Răng, dần tiến vào khu chợ nổi. Tôi thấy xa xa vài chiếc ghe bán hàng, người dân sống trên ghe đã thức dậy và sinh hoạt cá nhân, chuẩn bị bắt đầu 1 ngày buôn bán.



    Nhìn chung cách sinh hoạt của người dân ở đây khá đơn giản, mọi vật dụng sinh hoạt hay hoạt động thường ngày đều ở trên ghe thuyền. Điều khiến chúng tôi khá thú vị là hầu như không có trở ngại gì, thâm chí nhiều “nhà” còn có: đầu máy, xe máy...Chúng tôi được thưởng thức món bún rất ngon tại Cần Thơ – Bún nước lèo. Nước lèo được nấu từ mắm và lượt lại nên mùi vị thanh ngọt, dân giã khiến người ta nhớ mãi không quên.



    [​IMG]



    Tới tầm 5g30, quang cảnh chợ nổi hiện rõ hơn, hàng loạt các ghe thuyền tấp nập đi vào khu vực. Trên đầu mỗi chiếc có cắm một cây “bẹo” – nơi treo các loại trái cây, rau củ mà họ sẽ bán, đó là 1 điểm cho du khách nhận diện rằng họ đang có mặt hàng nào thay vì rao. Từ đây cuộc tham quan của chúng tôi chính thức bắt đầu.



    [​IMG]
    Thuyền trên Chợ Nổi


    Nhìn từ xa có phải đến hơn 50 chiếc ghe xuồng các loại, họ bán đủ các loại từ: nhãn, chôm chôm, dưa... cho đến dưa leo, bí đỏ. Đây là nơi tập trung các nguồn trái cây với số lượng lớn, đầy đủ chủng loại, kích thước. Các lái buôn từ nước bạn cũng thường nhập khẩu trái cây nước ta từ đây. Tất cả tạo nên một khu buôn bán sầm uất, chợ nổi truyền thống lâu đời. Cái Răng cũng là nơi chúng ta có thể quan sát được sự phát triển của các hộ gia đình qua các thế hệ và tìm hiểu cách sinh hoạt đời sống của họ.



    Biết chúng tôi muốn mua dâu da, chú Hạnh liền ngoắc tay, lập tức từ xa một chiếc xuồng bé kéo mô-tơ chạy lại, cập vào thuyền chúng tôi. Người bán là 1 bác trai tuổi tầm 60-65 mời chào: “Mua dâu da, bưởi đi mấy đứa. Mùa này tươi rói hà. Dâu da 20 ngàn 1 kí, bưởi 50 ngàn 3 trái. Ăn hết xẩy”.



    [​IMG]



    Rồi chú nhanh nhẹn bóc cho chúng tôi ăn thử. Qủa không sai khi nói đây là xứ sở của trái cây bởi độ tươi và mùi vị thanh khiết của chúng. Tôi có cảm nhận, giá cả không quá quan trọng ở đây, cái họ đang làm đó chính là duy trì nền văn hóa, phong tục bằng phương thức bán độc đáo và sự chân chất mộc mạc của người dân.



    Sau khi mua xong chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào chợ. Lúc này nhiều đoàn khách du lịch cũng tới, chủ yếu là khác ngoại quốc. Họ trầm trồ và tranh thủ chụp nhiều bức ảnh, có lẽ đối với họ đây là 1 sự trải nghiệm không thể quên khi ở Việt Nam. Thường họ sẽ đi thuyền máy như chúng tôi, giá hoảng 40 ngàn 1 người, nhưng có vài du khách lại thích tự chèo xuống, rao những câu đậm chất Việt Nam như: “Bưởi đây bà con ơi! “ bằng chất giọng lơ lớ của mình.



    Ngoài ra, 1 điều đặc biệt thú vị ở chợ nổi Cái Răng là ngoài bán trái cây, người ta còn bán quần áo tạp hoá. Vào các buồi sáng như thế này, để phục vụ cho người dân và khách, luôn có những cô, những bà bán đồ ăn sáng, nước uống trên những chiếc ghe, xuồng. Khó mà có thể tưởng tượng được họ có thể bán trong 1 môi trường chật hẹp như vậy. Người ăn sẽ cập vào xuồng của họ, kêu 1 tô hủ tiếu hay bún riêu ngon lành, và chỉ việc vừa thưởng thức vừa thưởng ngoạn khung cảnh.



    [​IMG]



    Điều này không chỉ đáp ứng nhu cầu quanh năm làm việc trên sông mà còn là tạo thêm nguồn thu nhập cho người dân.



    [​IMG]



    Dạo 1 vòng chợ nổi cũng ngấp nghé 7g30, 8g, thế nhưng cái không khí vẫn tấp nập giữa người mua và người bán. Có thể thấy chợ nổi đã là 1 nét văn hóa đặc sắc không chỉ ở đồng bằng sông Cửu Long nói riêng mà còn của Việt Nam nói chung. Cái đặc sắc đó không chỉ ở phương thức buôn bán trên ghe thuyền mà còn là thái độ, cách nói chuyện đầy thật thà, chân chất của người dân miền Tây.



    [​IMG]



    Cuộc sống của người dân tuy vất vả nhưng họ luôn tìm thấy niềm vui trong sinh hoạt, lao động. Tôi đã chứng kiến những cô cậu bé thơ ngây ngồi trong ghe ngoan ngoãn chơi đồ hàng để ba mẹ buôn bán, những chú chó canh “ghe” sủa um lên khi có khách tới. Giữa những người hàng xóm còn tồn tại sự đoàn kết, “tương thân tương ái”. Những hình ảnh bình dị ấy như 1 bức tranh tuyệt đẹp khắc họa về con người Việt Nam.

    Chợ đã nổi từ nửa đêm về sáng
    Ta vẫn chìm từ giữa bữa hoàng hôn
    Em treo bẹo Cái Răng Ba Láng
    Ta thương hồ Vàm Xáng Cần Thơ
     

Chia sẻ trang này